Mẹ tôi, một bà mẹ quê đáng kính. Mẹ sinh ra từ đồng quê, mẹ lớn lên ở quê và mẹ sống mãi mãi với vùng quê. Chẳng có bà mẹ quê nào lại không vất vả! Mẹ tôi cũng vậy! Suốt một đời với lam lũ, một nắng hai sương, ngay từ những lúc còn tấm bé, mẹ đã hấng đủ mọi nỗi nhọc nhằn. Chẳng có tí ánh sáng văn minh nào chiếu rọi, soi thủng được sự chân chất, đôn hậu, thật thà của mẹ, nên mẹ vô tư sống trong thiếu thốn, bình thản như cuộc sống tự nhiên nó đã là như vậy!
Năm nay tôi đã lớn, phải nói chính xác hơn là đã gìa. Đã từng có con, đã kinh qua nuôi nấng dậy dỗ, đã cảm nghiệm được những nỗi truân chuyên, sự lo lắng, vất vả, và trách nhiệm, bổn phận của người làm cha mẹ. Đã hiểu ra được lòng mẹ, nghĩa cha. Thì khốn khổ thay các ngài đều đã mất!!!
Người xưa đã dậy: “có nuôi con, mới biết lòng cha mẹ.” Vâng, có nuôi con mới biết thế nào là tình thương của mẹ cha đã dành cho mình. Sự mang nặng, đẻ đau, chăm lo, bú mớm. Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Lo lắng khi con mới nóng đầu, xót xa khi con đau đớn. Dìu dắt, chở che. Quên mình để lo cho con, nuôi cho con lớn, dậy dỗ con, cho con ăn, con học, đón đưa.
Đấy là tôi mới chỉ có số con bằng 1 phần 3 số con của mẹ. Đời sống của tôi còn được nhờ phúc đức tổ tiên phù trợ, nên cũng khá hơn đời mẹ. Lại sống ở nơi mà vật chất tương đối không phải lo nghĩ đến. Thế mà còn có những nỗi lo về tinh thần cho con cái của mình.
Mẹ tôi sinh tới 15 người con. Mười lăm người con ấy đã tổn hao của mẹ bao nhiêu máu huyết. Mười lăm người con đã gây ra cho mẹ bao nhiêu lo lắng, vất vả, nuôi ăn, lo mặc, dậy dỗ, học hành. Nhất là gia đình lại chẳng dư gỉa gì! Lại do thời buổi chiến tranh, sự bất ổn luôn luôn rình rập, đe dọa. Trong khi sự nghèo nàn bám chặt trong suốt cuộc đời của mẹ! Chưa kể, cha tôi ra đi rất sớm, ngài đi khi những đứa em út tôi mới cắp sách đến trường, những đứa khác thì còn vô tư trong tuổi thơ ngây chẳng biết giúp mẹ việc gì!
Khi mọi thành viên trong gia đình đều đã lớn, đã trưởng thành, đã lập gia đình, thì có những lo toan khác đến với mẹ, cháu! Niềm vui của gia đình đông đúc, xum vầy là niềm vui của người bà, nếu như con cháu đều sống trong ấm no, hạnh phúc. Ngược lại, con cháu không vui, đói no thất thường, cũng làm cho lòng người bà băn khoăn, suy nghĩ đến.
Có viết đến ngàn trang giấy, bút mực nào kể hết những công ơn to lớn mà cha mẹ đã dành cho con! Ngày còn nhỏ, khi còn được ê a trên ghế trường tiểu học, đã được học những bài học thuộc lòng nói về công ơn cha mẹ, bài học thuộc lòng ở những ngày tuổi thơ đó, thường in đậm vào trong tim, trong óc, tưởng chừng như đến khi nhắm mắt lìa đời mới hết nét chữ trong tâm. Ấy thế mà thời gian cũng làm cho chữ nghĩa nhạt nhòa, phai mờ! Để đến nay muốn ôn lại, nhớ lại thì lờ mờ trí nhớ, câu chữ không còn tròn trịa, nguyên nghĩa như xưa, nhớ mãi, nhớ mãi, mới tìm được mấy câu, mất đầu, mất cuối như sau:
…Mẹ tôi vui vẻ lúc tôi cười.
Mẹ tôi lo lắng, khi tôi bịnh.
Tôi buồn là mẹ khó ngồi yên…
Để khi chúng tôi khôn lớn, ra đời, bôn ba khắp nơi, thì kìa, đôi mắt âu lo của mẹ vẫn hiền từ dõi theo từng bước, cái lo mãi mãi vẫn là nỗi lo của người Mẹ.
Comments
(1 total) Post a Comment- tran.…
Offline
Chào anh,
Vào Google tìm tên tác giả bài thơ, tình cờ vào entry viết về Mẹ của anh. Xin comment tặng anh bài thơ mà anh thiếu mấy đọan (rất tiếc tôi quên và vẫn chưa tìm ra tên tác giả):
"Ai có yêu tôi bằng Mẹ tôi bằng Mẹ tôi?!
Mẹ tôi vui vẻ lúc tôi cười,
Mẹ tôi vui sướng khi tôi mạnh,
Mẹ xót thương tôi lúc trở trời.
Tôi buồn là Mẹ khó ngồi yên.
Tôi yêu quý Mẹ nhất trên đời,
Chỉ muốn quanh năm sống cạnh người,
Rót nước bưng cơm hầu hạ Mẹ
Đáp đền lòng Mẹ mến thương tôi."
(Cám ơn anh Tran dph.)
Đời có mẹ, đời vui biết mấy
ReplyDeleteCon lớn khôn, thân mẹ hao gầy
Nắng mưa sóng gió cuộc đời
Mẹ che chắn hết để con đầy niềm vui.
Thương thân mẹ một mình thui thủi
Gánh gió sương chăm sóc đàn con
Chân không đi giữa nhọc nhằn
Bao nhiêu sức lực đổi bằng mênh mông
Con ngồi đây nhìn lên trời rộng
Bao nhớ thương tràn ngập trong lòng
Mẹ đà vắng bóng từ lâu
Ước mong tay mẹ vuốt đầu: Mẹ ơi!
(Lan Trần)
Chỉ mong chia sẻ cùng anh những cảm xúc trong ngày nhớ về Mẹ.....
Cháu mong cả thê giới sẽ cùng chung lời nguyện ước, cầu mong may mắn, sức khoẻ, bình an gửi đến những người làm Mẹ...
ReplyDeleteMẹ của anh thật dũng cảm và vĩ đại nữa ! 15 người con mà cha anh mất sớm đủ thấy những nhọc nhằn mà bà đã trải qua .Chúc mừng ngày lễ mẹ và những ai đang làm mẹ anh nhỉ !
ReplyDelete