Sunday, May 13, 2012

14/5/12. Kể tiếp chuyện.. Đám cưới.

Cái chính của chuyến đi chơi của chúng tôi đến Nam Úc kỳ này đương nhiên là đi dự đám cưới đứa cháu người cùng quê. Nên trước và sau đám cưới chúng tôi muốn đi đâu thì đi, nhưng nhớ dành riêng cho gia đình ngày thứ Bảy.
Dài dòng tí về cô dâu chú rể chứ nhỉ. Đương nhiên là họ xứng đôi vừa lứa, trai tài, gái sắc như các cụ xưa từng nói, nhưng nếu không có duyên có nợ làm sao họ gặp được nhau nhỉ?
Chú rể lớn lên, ăn học trưởng thành tại Úc, tiếng Việt còn nói được để giao tiếp nhưng nếu cho tự do nói thì nói tiếng Anh cho chắc. Còn cô dâu thì sống mãi tại Đồng Nai Việt Nam.
Cũng có nhiều chỗ muốn mai mối cho chú rể nhưng chuyện tình duyên mà phải mai với mối thì “xưa rồi Diễm”. Bỗng có việc chú rể về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà con bên họ nhà gái là chỗ quen biết với mẹ chú rể, hai nhà vẫn thường mang qùa dùm nhau về VN. Lần này cũng gửi chú rể về cho gia đình 2 hộp thuốc.
Nhân lúc rảnh theo người nhà đi giao qùa. Người nhà mang qùa vào, còn chú rể thì lơ đễnh ngồi ngoài xe ngó quanh xem những sinh hoạt của vùng đất xa lạ. Thấy người nhà lâu trở ra, chú rể mới ngó vào nhà thì bỗng thấy con ‘nhỏ’ trong nhà coi ‘ngộ’ qúa và con tim cũng đổi nhịp đập.
Đơn giản có vậy thế là chú rể đâm bâng khuâng, ngày sau nhờ người nhà chở xuống khu nhà nàng rồi cứ đi qua đi lại. Nhìn nàng thì thấy đúng là khó cất bước.
Mẹ cô dâu kể xong, cứ thắc mắc là không biết làm sao mới gặp mặt mà chú rể kết ngay được? Tôi cười hề hề nói ngay, cứ như kinh thánh mà nói thì cháu gái này đúng là cái xương sườn của cháu rể. Cả nhà cùng cười vui vẻ.
Sáng thứ Bảy, 8 giờ sáng, chúng tôi cùng nhà gái tề tựu chờ nhà trai đến để tổ chức lễ vu quy cho đứa cháu. Vì quen biết với ông bà ngoại của cô dâu, chúng tôi được đôn lên hàng ông bà. Nhiều đứa cháu nhìn ông bà “ngang hông” cả đời mới gặp, nên cứ hơi ngường ngượng gọi.. he he. Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến, có đứa cháu gọi bằng chú cô đánh bạo mở miệng hỏi: thật ra chú cô có họ với gia đình không ạ? Hi hi tôi phải nói rằng nếu kể về họ thì có, nhưng mà kể ra thì hơi dài dòng, nhưng cháu hỏi thì chú kể để cháu biết mà khỏi thắc mắc nha:
          Họ của chú với gia đình gần lắm, bắt đầu từ thời Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ, đẻ ra một trăm trứng, nở ra một trăm người con và thành ra chúng ta cùng họ.. Hồng Bàng. Cô cháu cười ngất vì thấy chú cháu họ hàng gần qúa.
          Tiện đà đang nổ, mà xe cũng chưa về đến nhà, tôi kể luôn: Nếu cháu cảm thấy họ như vậy xa qúa, thì chú kể cho nó gần lại là ông nội ghẻ của chú với ông cố cháu là anh em họ; hi hi. Con bé được bữa cười thỏa thuê vì từ ngày gặp và gọi chú cháu đến nay, nay mới hiểu ra chú cháu gần như vậy, vì ngồi cùng xe, nên gần xịt:))
          Nhà trai thông gia với cháu tôi, ở trong họ hàng nhà họ có nhiều con trai lắm, duy có điều lạ là chưa ai lập gia đình cả, có nhiều cậu trên 30 tuổi mà vẫn chưa lập gia đình, nên cháu này cưới vợ làm cho cả họ hàng cùng vui. Có nhiều khách mời từ xa đến, nhiều người cũng như chúng tôi từ Melbourne đến và cũng quen chúng tôi. Chắc là do cháu đầu tiên cưới vợ nên tiệc ăn ở nhà thật linh đình, các món khác tôi không cần kể vì nó quen thuộc như thịt bò nấu lagu ăn với bánh mì, gỏi tôm thịt kiểu Thái, chả giò với xôi, thịt heo quay bánh hỏi, bò tái chanh vân vân. Cái món đặc biệt mà tôi kể là món bánh.. đúc, trên mặt rắc thịt với hành. Bánh đúc thì đúng rồi, nhưng mùi thì khác vì thiếu mùi nồng của vôi và ăn giống như bánh gìo.
          Có cái này cũng kể luôn, đang ngồi trong nhà thờ dự lễ, con dế ở túi nó gáy, hơi quê quê, tôi off rồi đi ra ngoài nghe vì nhìn thấy tên con ở nhà gọi. Thấy tôi đứng lên đi ra, cửa nhà thờ lại đang mở, mà gió lùa vào nhà thờ mang theo hơi lạnh vì nhà tôi làm điệu mặc áo dài, nàng nói anh khép dùm cái cửa vào cho gió khỏi lùa và nhà thờ. Dễ ẹc, tôi đi ra ngoài nghe điện thoại và đóng cửa vào, nghe điện thoại xong. Tôi trở vào nhà thờ thì cửa không mở được, vòng chung quanh nhà thờ, cửa nào cũng đóng và cũng không thể mở, hình như cửa chỉ mở được ở phía trong mà thôi hu hu! May thấy tôi lớ ngớ tìm đường vào, có em phụ trách coi nhà thờ ở phía ngoài chạy lại hỏi và mở cửa cho tôi vào, nếu không vào được mà phải ở lâu bên ngoài, bị lạnh là cái chắc!
          Về nhà chuẩn bị để đi dự tiệc chính buổi tối, tiệc cưới ở đây cũng có một vài cái là lạ so với bên Melbourne, khác với nơi tôi ở nhưng đâu có sao vì vui là chính vì rất vui, chẳng vui mà mãi tới 11 giờ đêm chúng tôi mới về nhà ngủ mà.

22 comments:


  1. Vậy em với anh Minh cũng là bà con cùng họ... Hồng Bàng há :)

    ReplyDelete
  2. Đoạn anh kể anh đi ra ngoài nhà thờ để nghe điện thoại rồi bị nhốt luôn ở bên ngoài thật vui. May mà có người "giải cứu" chứ không thì anh Minh lạnh cóng luôn rồi há.

    ReplyDelete
  3. Hẳn nhiên là như vậy rồi, thế mới xưng anh xưng em chứ hi hi:)

    ReplyDelete
  4. Ở bên này nhiều cái do an toàn nên thiết kế khóa cũng lạ đời. Nhiều cơ quan họ cũng gắn cửa chỉ mở được bên trong đó Zip.

    ReplyDelete
  5. Đúng là duyên nợ anh Minh nhỉ?

    ReplyDelete
  6. Vâng, đúng là duyên nợ mới gặp nhau.

    ReplyDelete
  7. Hi hi..Chủ tịch kể chuyện dí dỏm thật!

    ReplyDelete
  8. Mà Linalol có cùng họ Hồng Bàng không đó:)) Đừng nói họ "lạ" nhé.

    ReplyDelete
  9. Kể cả Quảng Tây cũng là con rồng cháu tiên chủ tịch ơi! Hồng Bàng là người Trung Hoa mà:) Học trò của Lin. nhờ mang họ Hồng mà bây giờ được chú ý lắm:)

    ReplyDelete
  10. Vậy ra họ này lớn lắm nhỉ?

    ReplyDelete
  11. Cái này dân kỹ thuật tụi em gọi là "cộng hưởng tần số" đó chủ tịch...:))

    ReplyDelete
  12. vui quá, tí nữa là bị nhốt ngoài nhà thờ

    kể chuyện ăn mà chả có hình , coi mà thấy thiếu tưng tức đó !

    :)))
    Cầu chúc cô dâu chú rể bền duyên trăm năm nhé

    ReplyDelete
  13. Chị ngoại còn lâu mới có đám cưới cháu ngoại ha:) hi hi.

    ReplyDelete
  14. Đám cưới bên ÚC mà mặc áo dài VN đẹp quá anh nhỉ

    ReplyDelete
  15. Để làm lễ gia tiên cho đẹp mà.

    ReplyDelete
  16. Heheheee...người ta hỏi cháu có bà con với người này người kia không, kể lễ nghe dài dòng quá, mà người ta cũng khó hiểu, cháu cười khà khà... dạ, bà con gần lắm nhưng bắn đại bác bảy tám ngày gì đó mới tới lận.
    Cô dâu chú rể là duyên tiền định, mà chú rể dễ gì mà không phải tương tư bởi cô dâu xinh quá mà. :)

    ReplyDelete
  17. Cái vụ họ hàng bắn đại bác mấy ngày mới tời cũng còn gần đó chứ:)

    ReplyDelete
  18. Đúng là cái duyên, cái nợ nó quàng lấy nhau nhỉ :)
    ..............................................................................................................
    Mr Hùng - Chuyên chụp hinh cưới tại studio Jerry Khang.
    Keyword: Dịch vụ chụp hình cưới tại Studio JerryKhang

    ReplyDelete